Lịch sử về sự ra đời của loa (Phần 6)

Sự khuyến khích của Richard O’Connor đã giúp Peter Jensen và Edwin Pridham bắt đầu lại. Thế nhưng, do một sự tình cờ, nghiên cứu này càng về sau càng rời xa khỏi mục tiêu ban đầu của họ.

Cứu tinh cho các nghiên cứu, ý tưởng và mục đích kinh doanh của họ đến một cách vô cùng bất ngờ. Ở thời điểm ấy Peter Jensen đã lập gia đình. Một ngày tháng Giêng năm 1915, ông chú vợ của Jensen, Ray Galbraith đến thăm họ. Galbraith là một thợ rèn và hoàn toàn chẳng liên quan gì đến lĩnh vực radio hay những thứ đại loại như thế. Tuy nhiên, ông lại là một người rất thực tế. “Nếu không bán được phát minh cho AT&T thì cháu còn có cơ hội nào khác không? Chắc chắn là không! Tuy nhiên, nếu cháu có thể làm cho thiết bị này nói to hơn, và đặt lên nó một cái họng kèn giống như Foghorn Murphy, thì nó sẽ dùng được ở công viên trong các dịp lễ. Ít nhất ta có thể hiểu được người khác định nói gì.” Foghorn Murphy là một nhân vật hư cấu rất nổi tiếng thời ấy, và ở San Francisco đây là nhân vật thường xuất hiện mở đầu trong các trận bóng chày cũng như hội chợ. Anh thường cầm theo một cái còi hiệu hải quân để thông báo cho người xung quanh. Trong những đợt diễu hành và sau trận đấu, người ta thường sẽ thấy Foghorn Murphy cưỡi ngựa đi cùng đội bóng Giants.

phonographs cu

Ý tưởng thêm một họng kèn vào thiết bị để âm thanh không chỉ được nghe thấy qua headphone mà còn tới tất cả mọi người trong phòng ngay lập tức đã thu hút sự chú ý, dù rằng nó càng ngày càng rời xa mục tiêu bước vào ngành công nghiệp điện thoại mà họ đề ra ban đầu. Galbraith cũng gợi ý rằng thiết bị ấy có thể sử dụng ở nhiều nơi khác, chẳng hạn như ở ga tàu khi báo tàu vào sân ga và tàu rời ga.

Ngay trong đêm đó, Jensen và Pridham bắt đầu phát triển ý tưởng. Họ nhờ Carl Albertus lấy một chiếc họng kèn cổ ngỗng từ một chiếc phonograph Edison cũ rồi nối vào thiết bị, cho đến lúc này vẫn chưa được đặt tên. Những ngày tiếp theo, họ bắt đầu tiến hành thử nghiệm. Ngoài Peter Jensen, Edwin Pridham và Carl Albertus còn có thêm một người thợ nữa đến từ phòng thí nghiệm Hugh N. Sym. Ngoài ra, em trai của Peter Jensen, Karl, cũng đã đặt chân đến nước Mỹ và tới chỗ anh trai mình.

Để truyền âm thanh, họ dùng một bộ micro mua ở Đức từ hồi sang Đan Mạch vào năm 1910. Khi kết nối loa với một bộ tích áp 12V và chuyển đi dòng điện 12V qua micro, họ đã có được một hệ thống âm thanh công suất 25 watt. Lúc ấy, do chưa biết gì về những thứ có thể xảy ra, họ cấp nguồn cho hệ thống từ nguồn điện của phòng khách được dùng làm phòng thí nghiệm. “Một tiếng nổ lớn như tiếng súng phát ra từ họng kèn, theo sau đó là tiếng hú chói tai nghe rất khủng khiếp.” Peter Jensen chép lại. Ông ghi tiếp: “Pridham phải hét rất lớn: Ngắt nguồn ngay. Lúc này, kết nối đã bị hỏng, thế nhưng ông ấy không chú ý đến điều đó. Và cuối cùng sau khi nói xong, ông ấy cũng phải tìm chỗ nấp trong căn phòng ấy, trước khi ngôi nhà dường như nổ tung.”

Thứ họ không dự đoán trước được chính là hồi tiếp từ hệ thống micro – loa khi hai thiết bị đặt quá sát nhau. Ngày nay, bất cứ ai cũng biết rằng phải đặt loa cách xa micro, thế nhưng hồi ấy không phải ai cũng biết đến điều này. Các kỹ sư chỉ nhận ra nó khi bắt đầu đem ra phân tích. Thứ tiếng ồn do hồi tiếp gây ra lớn gấp cà ngàn lần bất cứ thứ gì mà người thời đó đã từng nghe qua. Lần tiếp theo, họ thử nghiệm bằng cách đặt micro cách xa loa hơn, lần này tiếng ồn vẫn còn nhưng đã đỡ hơn trước, âm thanh vẫn còn ồm ồm và đôi lúc xen lẫn cả tiếng hồi tiếp.

Bước tiếp theo là đặt loa và micro càng xa càng tốt. Karl Jensen giữ chiếc loa cùng họng kèn cổ ngỗng trên mái nhà, quay ra một mảnh đất trống, cố gắng không để nó bị rơi do rung chấn của loa gây ra. Một sợi cáp được nối từ loa xuống dưới nhà, tới chỗ micro của Pridham. Peter Jensen và Albertus đứng ngoài để nghe thử. Và kết luận của ông “Đó không phải âm thanh của thế giới này.” Jensen cảm thấy nó giống như tiếng của người khổng lồ vậy.

Rất nhanh chóng, Peter Jensen cùng những người khác chạy đi thật xa để xem tiếng từ loa có thể vọng đi được bao xa. Sau chừng 1km, tiếng của Pridham vẫn còn rất lớn và mọi người lại tiếp tục chạy đi xa hơn, chỉ dừng lại sau khi họ đã cách phòng thí nghiệm chừng 2km. Lúc này, âm thanh bắt đầu không còn rõ nữa, gió thổi xung quanh đã làm méo tiếng từ chiếc loa.

Cuối cùng, Jensen dừng lại cạnh một hàng rào gần đó, chờ Albertus rồi quay về nhà. Lần này Jensen sẽ nói qua micro, còn Pridham chạy xe đạp ra ngoài để nghe thử. Đến cuối ngày hôm đó, ai cũng vui cả. Họ chưa từng nghe thấy một thứ âm thanh nào mạnh như vậy. Và thế là đầu năm 1915, họ đã tạo ra một thứ chưa từng xuất hiện trước đó. Đó là một thiết bị có khả năng làm thay đổi hoàn toàn thế giới âm thanh, và cũng từ ngày đó, thế giới không còn được tĩnh lặng nữa.

(Hết kỳ 6)

Bạn có thể xem thêm phần khác taijd đây 

Lịch sử về sự ra đời của loa (Phần 1)

Lịch sử về sự ra đời của loa (Phần 2)

Lịch sử về sự ra đời của loa (Phần 3)

Lịch sử về sự ra đời của loa (Phần 4)

Lịch sử về sự ra đời của loa (Phần 5)

Lịch sử về sự ra đời của loa (Phần 7)

Lịch sử về sự ra đời của loa (Phần 8)

Lịch sử về sự ra đời của loa (Phần 9)
Các bạn có thể tham khảo các sản phẩm khác tại đây

Những cặp loa có ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử 1

Nguyễn Hào