Cùng chìm đắm với Recording of January 2016: Album Aida của Verdi | TapchiHiFi.com

Cùng chìm đắm với Recording of January 2016: Album Aida của Verdi

Thursday 14/09/2017 3:16 pm GMT +7

Xem thêm:

Recording of January 2016 Verdi Aida

Verdi: Aida

Đã từ rất lâu kể từ khi chúng tôi có bản thu âm lớn của Aida. Trên thực tế, lần cuối cùng là vào năm 2001 và nó thật kinh khủng, người đứng đầu Nikolaus Harnoncourt đã rất nỗ lực để trình bày một bài nhạc kịch đơn giản, gần gũi về mục tiêu, một phương pháp tiếp cận nhạc cụ với những ca sĩ có chất giọng nhỏ. Tổng cộng, Aida đã được thu tại hơn 30 phòng thu và có những bản video “cá nhân”.
Có những người cũng tranh luận rằng Aida nếu không có sự góp mặt quan trọng của người Ý thì cũng chẳng có điều gì đặc biệt; nhưng nếu như vậy thì rất nhiều người khác cũng đang lâm vào hoàn cảnh tương tự: Leontyne Price, Jon Vickers, và Rita Gorr dưới Georg Solti; Maria Callas và Richard Tucker; chưa kể đến Zinka Milanov, Jussi Björling, và Leonard Warren. Cứ cho là như vậy, Renata Tebaldi và Carlo Bergonzi, Herbert von Karajan đã mang đến môt thể loại hát vô cùng lộng lẫy và ngập tràn morbidezza, và Karajan đang trong trạng thái tuyệt vời nhất của mình.

Đĩa thu mới được thực hiện vào tháng Hai năm 2015, chỉ một vài ngày trước buổi biểu diễn hòa nhạc tại Nhà hát Auditorium Parco della Musica của Rome. Đây là nhà hát vô cùng nổi tiếng với những âm thanh ấm áp đầy tinh tế, nó được xem như là một thính phòng tốt nhất tại Ý. Âm thanh nghe hết sức tự nhiên, nhạc trưởng, nghệ sĩ, ca sĩ và cả kĩ sư đã phải toàn lực chú ý đến những dấu hiệu độ động của Verdi mà không có bất kì sự cố nào xảy ra.
Pianissimi thực sự yên tĩnh, độ mở lớn của opera là hiện tại nhưng hoàn toàn tĩnh lặng với những dây được phân chia của Verdi rất rõ nét và ấm áp. Khi đến những nốt mạnh (ở phút 1:40), nó đã thổi tung không chỉ đầu bạn mà cả dàn loa của bạn. Những lời nguyện cầu sau cánh gà trong Nile Scene thực sự rất xa xôi, thêm vào đó là không khí lộng lẫy của một vài khoảnh khắc tĩnh lặng ban đầu trước sự tiến vào đầy xáo động của Aida. Trong Act IV, các vị linh mục và Ramfis đang định đưa vào một phòng ngầm và được ghi âm lại. Những điều này và rất nhiều bản thu khác của Aida được ghi lại trong hiệu ứng 3D và những khoảnh khắc kéo dài được tái tạo vô cùng hiệu quả giống như những bản thu gần gũi, thân mật.

Antonio Pappanpo đã rất cương quyết về việc nhấn mạnh vào những âm điệu khoan thai nhẹ nhàng trong cả việc hát và chơi trống với không một người Ý nào trong dàn nhạc. Ngoài Ekaterina Semenchuk với vai trò là Amneris, không một nhạc trưởng nào đã hát với vị trí, vai trò của mình trên sân khấu khi mà nó được thu âm. Lần đầu tiên gặp Amneris của Semenchuk, bà hát vô cùng ngọt ngào và nhẹ nhàng với Radames, đào sâu vào âm ngực chỉ trong bộ ba cảnh đầu tiên mà ở đó Aida và Radames nhận ra rằng họ có thể bị phát hiện và Amneris bắt đầu đánh mất bản thân trong sự giận dữ. Mỗi dòng âm thanh đều có thể hiểu được, cảm giác tâm tư còn quan trọng hơn là những âm lượng và Amneris đã thực sự trở nên nguy hiểm. Cảnh phán xét trừng phạt của cô được thể hiện ở rất nhiều trường lớn của Cossotto và Barbieri: vô cùng thú vị!

Anja Harteros – một giọng nữ cao người Đức, người đã hát rất nhiều âm nhạc của Verdi có một phong cách xuống hoàn hảo nhưng vẫn có chút gì đó hơi thiếu sự phóng khoáng cần thiết trong những quãng giữa của giọng hát. Tuy nhiên cô là một nữ sĩ xuất sắc và có được sự nhút nhát của Aida: một người phụ nữ đang yêu, là con tin số phận của chính mình. Giọng hát cực kì cuốn hút thậm chí đôi khi nó để cô xuống, nó đã mất đi trọng tâm khi cô hát quá nhỏ và nốt C cao trong “O patria mia” là một hơi phẳng. Tuy nhiên cô lại có sự ứng biến tuyệt vời đối với những tình huống xảy ra xung quanh mình. Cô đoán biết nó một cách rất thành công.

Radames của cô, Jonas Kaufmann gần như không tì vết. Với sự giúp đỡ của Pappanp, ông hát “Celeste Aida” như thể trong một giấc mơ, lướt một các hoàn hảo đến những cung F, nhẹ nhàng trên âm tiết thứ hai của “AiDA” như tác giả, để nó lạc đi cùng với những âm thanh lớn và rắn rỏi khi ông cần và khép aria trên những nốt B nhẹ nhàng, rồi sau đó kiểm soát nó thậm chí còn xa hơn, như Verdi muốn. Ông luôn rất phức tạp mà cũng rất tỉnh táo, vừa là một người lính vừa là một người tình và không bao giờ nhàm chán. Đó chính là sự kết hợp giữa Vicker và Bergonzi, tôi cho là vậy, và không gì có thể tốt hơn.
Amonasro Ludovic Tézier được vẽ ra rất đẹp với giọng hát tuyệt vời, ông đủ tốt để làm Aida sợ hãi trong Act III. Marco Spotti trong vai Đức Vua hát với uy quyền. Priestess của Eleanora Buratto lại đẹp mê hồn. Và uy lực của Eleanora Buratto không thể nào tốt hơn được nữa. Một thành quả tuyệt vời!

Các bạn có thể tham khảo các sản phẩm khác tại đây

Các phụ kiện cho đầu đĩa than Torqueo

Thanh Thanh

Từ khóa:

Tin liên quan