Recording of June 2016: Emily's D+Evolution

Cùng thưởng thức Recording of June 2016: Emily’s D+Evolution

Thursday 14/09/2017 11:52 am GMT +7

Cứ vào mỗi tháng, Tapchihifi sẽ giới thiệu một bản thu âm tiêu biểu tới những người đam mê âm nhạc. Và trong tháng 6/2016 này, bản thu âm mà chúng tôi sẽ đề cập đến trong bài viết chính là Emily's D+Evolution.

Xem thêm:

Recording of June 2016 Emilys D Evolution hay

Nó có thể bắt đầu trở lại vào năm 2011, khi cả đám đông ở Lễ trao giải Grammy đều thắc mắc “Đó là ai?” khi Esperanza Spalding được xướng tên cho giải Grammy Nghệ sĩ mới xuất sắc nhất , một giải thưởng mà tất cả mọi người đều nghĩ rằng sẽ đi thẳng vào tay Justin Bieber. Spalding là nghệ sĩ nhạc jazz đầu tiên giành được giải thưởng đó.
Một kết quả mà ai ai cũng biết, một ca sĩ nhạc jazz, người gần như sống hoàn toàn trên một cô đảo của nhạc jazz. Một thần đồng âm nhạc chơi violon từ khi năm tuổi và ngay sau đó chơi kèn oboe và kèn clarinet, Spalding hát bằng tiếng Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha và cả tiếng Anh và trở thành một trong những giáo viên trẻ nhất trong lịch sử trường cũ của cô – một ngôi trường âm nhạc vô cùng danh giá tại Boston. Tại thành phố Portland, Oregon, năm 2012 cô phát hành album Radio Music Society. Một năm sau, cô tái xuất hiện với bản thu âm bởi Janelle Mon†e và Bruno Mars. Bộ ba – nhạc sĩ, ca sĩ và nghệ sĩ bass – đã tuyên bố sau đó rời khỏi tầm mắt của công chúng hai năm để tập trung vào việc sáng tác những tác phẩm mới. Cô đã cộng tác cùng Tony Visconti để sáng tác những tác phẩm này.

Trong vòng 10 năm kể từ album đầu tiên – Junjo, Spalding đã trưởng thành trong vai trò vừa là ca sĩ vừa là nhạc sĩ – một người mà không bao giờ muốn âm nhạc của mình bị giới hạn trong những định nghĩa đơn giản, nhỏ hẹp nào. Thay vì trở thành niềm hi vọng trẻ vĩ đại của nhạc jazz, cô hoàn toàn tập trung vào con đường mà mình đã chọn lựa. Album mới nhất Emily’s D+Evolution, một album tạo nên sự so sánh với Monáe và thậm chí là Prince. Điều này đã khiến người ta có một cái nhìn khác về cô.. Trong cuộc phỏng vấn gần đây với Lenneyletter.com, cô giải thích với Brittany Spanos về lý do cho sự kiêu căng ngạo mạn trong vai trò của một ai đó hơn là Esperanza.

 “Cảm hứng chủ đạo của album này tất nhiên chính là sự xuất hiện của Emily. Để bước vào không gian sáng tác và tạo nên ca khúc phải là một quá trình trải nghiệm đáng kinh ngạc. Bởi không một ai biết cô ấy nên tôi thực sự cảm thấy thoải mái để tiến đến những thứ đầy tính nhạc, ca từ và giai điệu. Sau đó tôi đã cố gắng bắt lấy bản chất của những gì mà tôi đã hiểu về nhân vật này hoặc chính cô ấy dường như đang muốn được bộc lộ, được biểu hiện thông qua tôi. Nếu như bạn là một diễn viên đang chuẩn bị cho vai diễn của mình, tôi nghĩ là bạn sẽ có khả năng quan sát và đưa ra những ví dụ về kiểu tính cách, phẩm chất mà bạn biết rằng đó là một phần của nhân vật mà bạn sẽ hóa thân. Bạn thực sự muốn  cho phép nhân vật đó cảm giác như đang được sống là chính nó, gần giống như là vỏ bọc mà bạn đang tạo ra cho nó…

 “Tôi chắc chắn thực sự có cảm giác như thể nếu tôi là núi lửa thì Emily chính là dung nham. Đôi lúc cô ấy đang cố nói với tôi rằng dung nham vô cùng cần thiết và rất tốt. Nó cần phải được phun trào và nó cần làm những gì là bản chất của nó. Đôi khi nó có thể thiêu rụi mọi thứ nhưng ngày mai nó lại chính là nguồn dinh dưỡng cho những hạt mầm vươn dậy. Hoặc có thể nó lại trở thành một hòn đảo xinh đẹp nào đó của Hawaii hoặc Iceland.

 “Đó cũng là một phần tinh thần của Emily mà tôi muốn nói. Đó là một phần của những gì mà cô ấy sẽ nói rằng “Thật tuyệt để khám phá điều này”. Sáng tạo là một mảnh ghép phép thuật mà bạn có thể tìm thấy để khai thác bất kì điều gì mà nó đang bùng nổ trong bạn. Bạn không thể đẩy nó lại vào bên trong. Năng lượng thuộc về nơi đó. Sáng tạo là công cụ thiên phú mà tất cả chúng ta đều được ban tặng. Nó giống như một cơ bắp mà bạn có thể sử dụng. Dung nham đó sẽ trào ra ngoài. Câu hỏi là bạn sẽ làm gì với nó?”
Emily có lẽ chính là mạch sáng tạo của Spalding dành cho Emily’s D+Evolution. Trong một giai điệu giống như “Unconditional Love”,  cách phân nhịp của cô là sự gợi nhớ không thể nhầm lẫn vào đâu được của Mitchell, bao gồm cả cái cách mà cô xử lý những âm rung cuối cùng. Giọng hát của Spalding sẽ không bao giờ tốt hơn hoặc nhiều kinh nghiệm hơn. Trong ca khúc “Ebony và Ivy”, cô hát một mình vô cùng tuyệt vời trong những dải tone thấp trước khi ngân cao lên và hòa cùng Corey King và Nadia Washington. Sự sắp xếp các giọng ca khiến cho bản thu âm này có thể nhâm nhi thưởng thức cùng thời gian. Bạn càng nghe nhiều bạn càng cảm nhận được nhiều sắc thái hơn và những bản nhạc jazz không lời của Spalding càng trở nên hoàn hảo trong sáng tạo và nhịp điệu.

Trong ca khúc mở đầu của album, “Good Lava”, nghệ sĩ guitar Mathew Stevens và tay trống Justin Tyson đã đặt ra những đoạn nhạc sôi nổi mà giọng hát của Spalding vẫn rung động trong, ngoài và xung quanh các đường mẫu được setup bởi ca sĩ đệm King và Emily Elbert. Trong ca khúc “Funk the Fear”, bass của cô đi xuống và rất sôi nổi và có vẻ nổi bật như nhau với giọng hát của cô, giọng hát gần như chỉ dành riêng cho những dải tần cao. Một điểm nổi bật khác trong những bản gốc Spalding này và bản cover duy nhất trong đĩa nhạc – “I want it now” của Anthony Newley là một phong cách nghệ sĩ lớn, rất khoa trương của một sân khấu lớn. Cảm giác tạo nên những đĩa nhạc lớn của Visconti củng cố điều này và mang đến cho toàn bộ đĩa nhạc một cảm giác không gian tuyệt vời đặc biệt là trong LP 200gm siêu tĩnh.

Một điều hiển nhiên rằng chỉ trở thành duy nhất là một nghệ sĩ nhạc jazz là một điều quá hạn chế đối với sự toàn năng của Spalding. Emily’s D+ Evolution  là âm thanh của Spalding, là đam mê trong sự tự do nghệ sĩ của cô ấy trong khi vẫn dựng lên những thứ đã đến trước đây trong sự nghiêp nhỏ bé của cô. Giống như một dấu hiệu mới của sự tự do, Spalding – người luôn có một con mắt  cho phong cách sang trọng – cũng đã khoác lên một diện mạo mới dành cho Emily. Một khi đã trở nên nổi tiếng với Afro của mình, giờ cô đã chuyển sang phong cách tóc đuôi ngựa khỏe khoắn, mắt kính lớn, son môi màu vàng. Trong cuộc phỏng vấn gần đây tại Pitchfork.com, cô đã nói với nhà báo Alex Frank về hình ảnh mới của mình:

“Nếu như gương mặt tôi giống như chiếc mặt bàn granite này, tôi vẫn sẽ tiếp tục sáng tác, hát và chơi nhạc theo cách đó và  sẽ rất khó để mọi người chú ý đến tôi. Nó chia tâm hồn tôi thành hai mảnh: Một, những người mà tôi biết là những nhà biểu diễn, nhà văn, nhà thơ hoặc nhà triết học không thể trở thành một ca sĩ nhạc jazz hay một nhà quản lý bởi vì họ trông không có vẻ ngoài xinh đẹp hay thân hình quyến rũ,…
Mặt khác, điều này thực sự không khiến tôi bận tâm như điều đầu tiên nhưng tôi biết tôi chỉ là vô hình bởi tôi chỉ là một vỏ bọc có thể được nhìn thấy như một người xinh đẹp đang làm thứ gì đó. Điều đó sẽ thay đổi trong hai mươi năm nữa bởi tôi là một người phụ nữ, vì vậy tôi chỉ có thể tận dụng được điều đó khi tôi vẫn còn trẻ và đẹp. Đôi khi, thật kì lạ là luôn có những người không nhìn vào tôi hoặc những gì mà tôi đã làm.”

Các bạn có thể tham khảo các sản phẩm khác tại đây

Lịch sử hình thành hãng loa Chario đến từ Ý

Thanh Thanh

Từ khóa:

Tin liên quan