Tiêu chuẩn hi-fi của Đức 60 năm trước như thế nào (phần 1)

Tiêu chuẩn hi-fi của Đức 60 năm trước như thế nào (phần 1)

Friday 08/03/2019 2:53 pm GMT +7

Xem thêm:

Có thể thấy cách đây hơn 60 năm, những tiêu chuẩn kỹ thuật mà Đức đặt ra cho thiết bị âm thanh của họ rất khắt khe.

Có một sự thật đáng ngạc nhiên là ngày nay, mỗi khi nhắc đến cụm từ hi-fi, nhiều người thường nghĩ đến các sản phẩm thuộc phân khúc giá rẻ và nói tới hi-end là nói về những thiết bị nằm trong phân khúc giá cao cấp, hạng sang và thậm chí là siêu sang. Điều này hoàn toàn không chính xác, bởi lẽ hi-fi vốn là viết tắt của “high fidelity”, nghĩa là “độ trung thực cao”, tức là nói về chất lượng chứ không phải giá thành.
Và bởi cách dùng từ như vậy nên lại dẫn đến một vấn đề, đó là suy nghĩ cho rằng các thiết bị audio vintage luôn có chất lượng cao hơn so với thiết bị hiện đại. Đây là một điều không hoàn toàn chính xác, bởi lẽ nếu như áp dụng cái gọi là tiêu chuẩn của thiết bị hi-fi cách đây vài chục năm vào các sản phẩm hiện nay, có lẽ phải đến quá nửa đều không thuộc diện này, chỉ đáng được gọi là “mid-fi”, thậm chí “low-fi” mà thôi.

tieu chuan hi-fi cua duc

Vậy, tiêu chuẩn hi-fi cách đây hơn 60 năm như thế nào? Năm 1968, kỹ sư Gordon J.King đã viết trên tạp chí Hifi-News một bài viết về tiêu chuẩn của các thiết bị được gọi là hi-fi ở Đức lúc bấy giờ. Đây chính là nguồn tư liệu tham khảo quý giá để người đọc thấy được rằng tiêu chuẩn chất lượng âm thanh trải qua bằng ấy thời gian đã hạ đi như thế nào để phù hợp với đại chúng, và điều đó đã dẫn đến sự thay đổi của bộ mặt ngành công nghiệp âm thanh ra sao.

Tiêu chuẩn DIN 45-500 – chi tiết về một bộ tiêu chuẩn của Đức cho thiết bị âm thanh hi-fi

Vậy một thiết bị âm thanh cần phải sở hữu những tiêu chuẩn nào để có thể được gọi là một thiết bị hi-fi. Ngày nay, đây vẫn là một chủ đề gây tranh cãi, nhưng năm 1966, Viện tiêu chuẩn Đức (Deutscher Industrie Normenausschuss) đã đưa ra thị trường bộ tiêu chuẩn DIN 45-500, và đây chính là những tiêu chuẩn tối thiểu mà các thiết bị audio kể cả không chuyên nghiệp cũng cần phải có.

tieu chuan hi-fi cua duc dep

Nhìn chung, có thể hiểu rằng tiêu chuẩn này xuất hiện là vì trong quan điểm của Viện tiêu chuẩn của Đức, đây là điều tối thiểu mà một thiết bị hi-fi cần phải có. Bộ tiêu chuẩn của Anh với nội dung gần sát nhất với bộ tiêu chuẩn DIN 45-500 là do bộ phận audio thuộc BREMA (Hiệp hội các nhà sản xuất thiết bị Radio của Anh) đề xuất từ năm 1960. Người Anh chính thức đưa điều này vào bộ tiêu chuẩn 3860 của họ vào năm 1965, nhưng nội dụng của nó chủ yếu đề cập đến việc tính toán và thử nghiệm hiệu năng trình diễn của ampli.
Vì điều kiện khí hậu ảnh hưởng không nhỏ đến chất âm cũng như khả năng hoạt động của các thiết bị khuếch đại và tái tạo âm thanh, Viện tiêu chuẩn Đức quy định môi trường hoạt động tối ưu cho thiết bị âm thanh sẽ có nhiệt độ 15° – 35°C, độ ẩm đạt mức 45 – 75% và áp suất không khí nằm trong khoảng 860-1060 milli-Bar.
Viện tiêu chuẩn cũng nhấn mạnh vào tầm quan trọng của những khác biệt có thể xuất hiện trong trong dung sai, công suất, kết nối điện và cơ học… trong quá trình lắp ráp hoặc mở rộng hệ thống hi-fi của Đức với những thiết bị từ các quốc gia khác nhau. Yêu cầu về việc làm rõ thiết bị đó thuộc nhãn hiệu nào cũng được cho là rất quan trọng.

Đối với FM Tuner

tieu chuan hi-fi cua duc tot

Tiêu chuẩn cho tuner dưới đây chỉ áp dụng cho tuner mono hoặc stereo chứ không áp dụng cho receiver.
Yêu cầu đầu tiên là đáp tuyến tần số của thiết bị kéo dài từ 40Hz đến 12.5kHz. Lấy mốc 1 kHz làm tiêu chuẩn, mức độ chênh lệch cho phép là ±3dB trong phạm vi 40-50 Hz, ± 1,5dB đối với phạm vi từ 50 Hz đến 6.3 kHz và ±3dB đối với phạm vi từ 6.3 kHz đến 12.5 kHz.
Chênh lệch tối đa cho phép giữa các kênh stereo là 3dB trong phạm vi từ 250 Hz đến 6.3 kHz. Độ méo tiếng được đo thấy bắt đầu xuất hiện ở quãng 40 kHz, với mốc tiêu chuẩn 1 kHz và không vượt quá 2%/
Đối với các thiết bị tuner stereo, giữa tần số 250Hz và 6.3 kHz nên có khoảng cách 26dB. Giữa 6.3 kHz và 12.5 kHz, khoảng cách này là 15dB.
Về tỉ lệ nhiễu ồn/tín hiệu, đối với tuner cả mono stereo, trong phạm vi 40 Hz – 15 kHz, giá trị lý tưởng là 46dB. Ở tần số 19kHz là 20dB và ở tần số 38kHz là 30dB.
Nhiều tuner của châu Âu có các giá trị trở kháng rất cao (khác hoàn toàn với tiêu chuẩn danh định 75 Ohm của Anh) và trong tiêu chuẩn của Viện tiêu chuẩn Đức, thông số kỹ thuật có đề cập đến trở kháng 240 ohm với mức tín hiệu 1mV.

Đối với đầu đĩa than

tieu chuan hi-fi cua duc chat

Cả hai khía cạnh cơ học và điện tử đều được xem xét trong phần này, bắt đầu với dung sai tốc độ mâm đĩa than là +1,5 và -1%, biến thiên là ± 2%. Tiêu chuẩn DIN 45-545 được áp dụng để kiểm tra yếu tố này.
Tỷ lệ tín hiệu/nhiễu rung (rumble) được đánh giá dựa theo tiêu chuẩn DIN 45-544. Theo đó con số tối ưu là 55dB hoặc tốt hơn khi tốc độ ghi đĩa là 10cm / giây, lấy mốc tần số 1kHz làm tiêu chuẩn.
Đáp tuyến tần số chung nằm trong khoảng từ 40 Hz đến 12,5 kHz với độ chênh lệch cho phép là ± 2dB cho phạm vi 63,5Hz đến 8kHz và ± 5dB cho phạm vi 8 đến l2,5kHz. Tiêu chuẩn DIN 45-541 được áp dụng để kiểm tra yếu tố này.
Cũng theo tiêu chuẩn DIN 45-541, chênh lệch giữa các kênh âm thanh stereo không được phép vượt quá 2dB. Để đo mức biến dạng do điều biến tương hỗ (intermodulation distortion), người ta áp dụng tiêu chuẩn DIN 45-542 – và phương pháp đo được mô tả trong DIN 45-507.
Đầu kim stylus có dạng hình cầu, kích thước 15u ± 3u (xấp xỉ 0,6 milimet) hoặc đối xứng tỏa tròn hai bên, kích thước 6u x 20u, với trọng lượng hiệu quả ở đầu kim là khoảng 2mg.
Góc tì dọc lý tưởng của đầu kim là 15 ° ± 5 ° theo tiêu chuẩn DIN 45-542. Lực tì đầu kim trong trạng thái tĩnh không được phép vượt quá 5mg.

(Hết kỳ 1)

Xem:

Tiêu chuẩn hi-fi của Đức 60 năm trước như thế nào (phần 1)

Tiêu chuẩn hi-fi của Đức 60 năm trước như thế nào (phần 2)

Các bạn có thể tham khảo các sản phẩm khác tại đây

Top 5 đầu CD đáng mua nhất do tạp chí Whathifi bình chọn

Nguyễn Hào

Từ khóa:

Tin liên quan